کتاب مردان بدون زن

اثر هاروکی موراکامی از انتشارات مروارید - مترجم: نیلوفر شریفی-ادبیات ژاپن

موراکامی در جایی نقل می‌کند: «برای من نوشتن رمان یک چالش و نوشتن داستان کوتاه یک لذت است. اگر نوشتن رمان را به ساختن جنگل تشبیه کنیم، نوشتن داستان کوتاه به مثابه‌ی ساختن یک باغ است.» او در این کتاب که موضوع محوری‌اش «تنهایی»‌ست، از قدرتش برای مشاهده و به تصویر کشیدن زندگی مردانی بهره می‌برد که هر یک به نحوی خود را تنها می‌یابند و با شوخ‌طبعی غریب و خاص خود، مجموعه داستان «مردان بدون زنان» را به رشته‌ی تحریر درمی‌آورد، یک اثر کلاسیک درخشان و معاصر دیگر. قوه‌ی تخیل عمیق، مضامین ابهام‌آلود و تنوع در انتخاب موضوعاتش به موازات شباهت‌های جزئی اما تعیین‌کننده در خلق آثار منحصر به فرد از او یک چهره‌ی ادبی بین‌المللی و پرفروغ ساخته است... ؛


خرید کتاب مردان بدون زن
جستجوی کتاب مردان بدون زن در گودریدز

معرفی کتاب مردان بدون زن از نگاه کاربران
Υπάρχουν δύο τρόποι να κοιτάξει κανείς τον Μουρακάμι: μέσα από το βλέμμα της δημόσιας, άμυαλης γνώμης, που σχηματίζεται αυθαίρετα, και θέλει τον Μουρακάμι εσαεί ηττημένο υποψήδιο νομπελίστα. Και υπάρχει και η άλλη, του αναγνώστη που θα δει τον Μουρακάμι μέσα από τα μάτια αυτών που αγαπάνε την γραφή του.

Αυτή η συγκρατημένη γραφή του, κάτι το μελαγχολικά ψυχρό πολλές φορές στον τρόπο που οι ήρωές του κινούνται και μιλάνε, ακόμα με κάνει να εκπλήσσομαι με την αναγνώριση που έχει παγκοσμίως. Αν και καθόλου δύσκολός στο διάβασμα, δεν έχει γνωρίσματα εμπορικού συγγραφέα. Και όμως, αποτελεί τον πιο αναγνωρισμένο Ιάπωνα μυθοπλάστη.

Νομίζω πως προτιμώ τις μικρές του ιστορίες. Εκεί που τα μυθιστορήματά του ελλίσονται σε αινιγματικούς δαιδάλους, τα διηγήματά του έχουν αρχή, μέση και, αναπάντεχα, τέλος. Και τούτες οι μικρές ιστορίες εδώ νομίζω είναι οι καλύτερες που έχω διαβάσει από τον Μουρακάμι.

مشاهده لینک اصلی
Mua cuốn này đúng vào mùa Nobel công bố các hạng mục. Năm nay bác già lại trượt cái giải văn chương, không bất ngờ gì mấy. Bác là một thiên tài kể chuyện, không thể phủ nhận gì về điều ấy nhưng chỉ thế thôi là chưa đủ. Bác vẫn @thiế[email protected], vẫn chưa thể đạt tới tầm của giải Nobel (mặc dù thiết nghĩ bác đã đạt tới tầm của một số người từng đoạt giải Nobel).
Trước ngày công bố, Svetlana Alexievich dẫn đầu trong danh sách của các nhà cái, cuối cùng bà ấy ăn giải thật. Thực sự thì chưa từng nghe tên bà ấy trước đó nhưng tìm hiểu sơ qua về tiểu sử thì Nobel năm nay đúng là bà ấy hoàn toàn ko có đối thủ.
Một nhà văn (nói đúng hơn là thiên về nhà báo) có khuynh hướng chống Cộng và bài Nga sâu sắc, từng phải hầu tòa nhiều lần vì những bài viết phỉ báng chế độ, sách bị cấm lưu hành, bị kiểm duyệt nghiêm ngặt ngay tại chính quê hương, là cái gai trong mắt Putin và chính quyền Belarus, từng phải sống lưu vong và cấm xuất hiện trước công chúng...
Còn gì toẹt vời hơn khi chọn đúng năm nay để trao giải cho bà ấy. Mùi chính trị cũng giống như mùi dưa khú. Rất dễ sực lên và tất nhiên cũng chẳng thơm tho gì :3
Quay lại với Haruki Murakami. Nếu bạn bảo tôi review về một cuốn nào đấy của bác thì thực sự trong tôi luôn thường trực sự bất lực tràn trề. Văn chương của bác toàn những chi tiết mơ hồ, kỳ quặc, khó tìm thấy sự liên quan nhiều khi là vớ va vớ vỉn. @Tác giả viết khi đang ngáo đá à@ - đó là câu tôi buột miệng ra khi lần đầu tiên đọc cuốn của bác (biên niên ký chim vặn dây cót).
Cốt truyện thì nhiều khi còn chả có cốt truyện. Cuốn trước với cuốn sau có khi lặp lại y chang nhau về nhiều chi tiết. Tập truyện ngắn này còn đỡ hơn chút khi ko xuất hiện mưa cá, mưa đỉa hay giếng nhưng vẫn có mèo, rượu và nhạc cổ điển.
Nói chung là có thể nhiều người sẽ thấy nhàm nhưng tôi vẫn mê (và có vẻ nhiều người cũng mê như tôi). Tôi gạt phăng tất cả mà ngồi nhẩn nha đọc. Văn chương của bác giúp tôi thoát mình ra khỏi cái guồng quay điên cuồng như cắn thuốc lắc ngoài kia. À thỉnh thoảng tôi nghĩ bác già là một nhà thôi miên có hạng cứ bắt tôi lần giở hết trang này tới trang khác, đắm chìm vào nó, khơi gợi lên những thứ bị chôn vùi dù nhỏ nhoi hay to lớn. Và cuối cùng đọc xong là tôi cũng...coi như xong :3
Có 1 người bạn hỏi tôi rằng mày thích truyện nào nhất trong tập truyện ngắn này. Tôi miên man 1 lúc. Yesterday à? Hay Cơ Quan Độc Lập? Cũng ko thể bỏ qua Scheherazade được. Chẹp, sau đó rốt cuộc tôi trả lời Drive My Car là truyện tôi thấy...không thích nhất.
...mặc dù tôi vừa thi đỗ bằng lái xe xong :3



_________________________________________

Bác già liếm não người đọc, hoặc thậm chí là ngoạm, bằng cách chơi luôn 7 khúc cải lương não nề, nẫu ruột với ý đồ : trong thế giới không có đàn bà, đàn ông mê man, chuếnh choáng.
Làm gì mà ghê :|

Ừ thì cũng hơi ghê, nhớ hồi...xem.

Trong cuốn này có rất nhiều những suy tư của đàn ông về đàn bà (vẫn như thường lệ), những suy tư cực khó diễn tả thành lời (vẫn như nó vốn dĩ). Nhưng dù sao đi nữa thành lời hay ko thì khi bạn là đàn ông, bạn cũng ko nên lắm lời, nhiều chuyện. Bạn chỉ được quyền thỉnh thoảng tắt đèn tối om, bí mật ngồi khóc trong 1 góc nhà, cọ cái đầu gối đầy lông vào cái cằm chưa cạo.

Thế vẫn tốt hơn là biếng ăn như ông bác sỹ.

Thật ra thì có 1 số gã đàn ông vẫn đc quyền nhiều chuyện, nhưng mà là nhiều truyện. Ví dụ như Andersen.




Đọc cuốn này làm mình bất giác nhớ đến lời bài hát rất ko liên quan. Dịch ra tiếng Việt đại khái:

@Tôi nghe tiếng những bước chân xưa cũ như chuyển động của biển khơi.
Đôi khi tôi quay lại, có lần người đang đứng đó, những lần khác chỉ có mình tô[email protected]

--------Đọc lại _ tháng 10/2017--------



مشاهده لینک اصلی
Hay autores que cuando te enteras que van a sacar un libro nuevo lo celebras por todo lo alto. Esperas, cuentas los días, y corres el mismo día de su publicación para por fin tenerlo en tus manos. Lo observas, le das la vuelta, lo abres por la mitad y lo saboreas un poco más antes de ponerte manos a la obra con su contenido. Hombres sin mujeres es el último libro publicado de Haruki Murakami en nuestro país. En esta ocasión, Tusquets nos traen una colección de siete relatos, relatos, que conservan la esencia de su narración, tan única y característica, junto a temas tan recurrentes en él como es la soledad, la pérdida, el dolor y el amor. Sin embargo, Hombres sin mujeres en esta ocasión va un poco más allá, cada uno de los siete relatos es una obra en sí misma, llena de matices, de ideas concretas, de sensaciones que el autor quiere despertar en tu interior, transcribir lo que siente cada uno de sus personajes, sus inquietudes, pensamientos sobre situaciones concretas y sus sentimientos sobre esas mismas. Pero todas ellas además parten de un germen común, en todos los relatos (o casi todos) hay mujeres, mujeres que se pierden, mujeres de las que uno se enamora pero no puede tener y el dolor que ello conlleva, ver cómo consume el no poder retenerla a su lado, el abandono (tan característico en sus obras) y por supuesto, la soledad. El encontrarse solo en ningún lugar, el reencontrarse así a veces con uno mismo.

Drive my car es el relato que abre esta colección, aquí un actor de nombre Kafuku por medio de su mecánico contrata una chica muy peculiar para que le haga de chofer durante una temporada. La pérdida y un desengaño amoroso, son las claves de este primer relato.

Yesterday es uno de mis preferidos de esta colección. Lo que más me ha gustado de este relato es que tiene algo que me hace pensar en Tokio Blues aunque la situación realmente es muy distinta. Quizás sea porque aquí también hay tres personajes principales. En esta ocasión, Murakami nos presenta la historia por medio de Tanimura, mientras este nos relata la relación de amistad que tuvo durante una época con Kitaru, uno de los personajes más extravagantes del autor, por ejemplo aprendió todo un dialecto porque sí. Aunque lo importante realmente aquí es relación entre este y su novia, Erika.

En Un órgano independiente conocemos a un médico que era capaz de mantener numerosas relaciones a la vez con distintas mujeres y que tenía una vida totalmente plena hasta que un día parece que empezó a enamorarse de alguien. Uno de los relatos que más me han gustado, con un final impactante y agónico.

En Sherezade la historia es más bien simple, una mujer viene a traer la compra y hacer la comida a casa de un personaje que por alguna razón no puede salir a la calle y también acaba por acostarse con él. De los que menos me han gustado.

Kino si mal no recuerdo, este relato ya tuve oportunidad de leer aunque sea su inicio en inglés. La historia que nos relata en Kino es un poco diferente al resto del conjunto de los relatos, puesto que, entre otras cosas, aquí Murakami opta por añadir un toque de ese surrealismo o realismo mágico como lo llaman algunos, que normalmente vemos en algunas de sus obras. Aquí conocemos a Kino, un hombre que abrió un pequeño bar y que a veces frecuenta una mujer que le llama la atención. Eso sí, los compases finales son totalmente diferentes a lo que uno piensa. Creo que uno de los relatos más curiosos y con una poderosa narración y efecto en su cierre.

Saltamos ahora a Samsa enamorado, ya os habréis dado cuenta de que en este relato nos encontramos con un personaje de mismo nombre que el famosos personaje del relato de Kafka, sin embargo, Murakami aquí nos presenta un relato totalmente original y curioso. Aquí la historia pasa al revés, y un buen día Samsa se despierta siendo humano, un ser que se da cuenta que se ha convertido en humano, con una tremenda dificultad para moverse o entender qué está pasando. Es sin duda alguna uno de los mejores relatos de Murakami.

Y por último pero el más importante para mí, es además el que da nombre a la colección de relatos. Hombres sin mujeres es una obra compleja pero simple en sí, no hace falta leerla durante mucho rato para enamorarse completamente, ni tampoco nos hace falta saber los nombres, perfectamente podemos ser tú o yo. ¿Y qué tenemos en ella? mujeres que desaparecen un buen día, recuerdos que te llegan de repente, escondidos hasta ese momento en algún rincón de tu corazón, un estado continuo de apatía, de reflexión, de pensar en lo que uno perdió. Y también el relato más potente en cuanto a las frases tan impactantes pero simples, que te llenan pero al mismo tiempo devorar por dentro.

Así pues, tenemos un conjunto variopinto de personajes pero con un factor común, la pérdida, el reencuentro, la forma en la que uno afronta la realidad del presente, el afán de entender el pasado, de comprender qué falló.

3.5

مشاهده لینک اصلی
I dont read lots of short story collections because most of them feel too rushed, but in this one every single story is well written and complete.
I read many short stories by Murakami and really enjoyed it, but never read a complete collection by him. Now, I want to dive into the rest of his collections!
The stories are beautifully written. Murakami has such a way with words. He never disappoint me!
The stories themselves are amazing. There is no plot to them, but as usual Murakami writes character driven stories, and I dont care because I can read them and love them!

In these seven short stories, he writes about lonely men and their experiences with mysterious women, and how they chose loneliness to avoid the pain of love. Stories that are mixed with music and smoke, and some gave me fairy tale vibes.
The stories show that there is definitely a difference in the way men and women think, but also that men dont understand women!

You may think that these stories are pure contemporaries, you are wrong. They are still open-ended mysteries. For a Murakami fan, it is no surprise to me. This is his specialty!

Drive my car: ★★★★½
This is my second favorite story from the collection. It is about an actor who hires a new female driver and they start conversations along their way to and from his work.. talking about their past, specially about his dead wife -whom he is still deeply in love- and her affairs. And how he was hurt by her actions.. but never revealed her secret because of the fear of losing her maybe?

In this sad story, we see how the husband try to understand the reason his wife might have been unfaithful and what she found in these men that was not in him. He even made a friendship with one of her loves!

Yesterday: ★★★½
“If you don’t know what you’re looking for, it’s not easy to look for it.”

This one is about two friends, one of them @[email protected] is quite weird! He even asks his friend to go out with his girlfriend because he thinks that he is a good guy! They dont go out as lovers but as friends.. talking about their previous relationships and their love life.

The story is not about relationships only, but it also showed Kitarus curiosity!
“I figure, if she’s gonna go out with other guys, it’s better if it’s you. ’Cause I know you. And you can gimme, like, updates and stuff.”


An independent organ: ★★★★
In my opinion, this one is the most beautifully written story in the collection!
He tells the story of a surgeon who doesnt want to get married. He doesnt allow himself to fall in love! He goes out with women not necessary for sex but he enjoys his time with intelligent women.. until one day, he falls in love with a married woman and now lives in a conflict between his fear of falling deeply in love with her and the fear of losing her.
“I’ve been out with lots of woman who are much prettier than her, better built, with better taste, and more intelligent. But those comparisons are meaningless. Because to me she is someone special. A ‘complete presence,’ I guess you could call it. All of her qualities are tightly bound into one core. You can’t separate each individual quality to measure and analyze it, to say it’s better or worse than the same quality in someone else. It’s what’s in her core that attracts me so strongly. Like a powerful magnet. It’s beyond logic.”

This story is quite dark. It shows the loneliness and emptiness the man felt without the woman he loved. He knew her flaws and yet he loved her so deeply. It also show how love changes men and how love made the doctor so violent even toward himself!

Scheherazade: ★★★★
This one is about this married woman that is housekeeping a young man and sleeping with him. She always tells him stories, like Scheherazade, about her teenage life and the boy she loved and even sneaked to his house to know more about him.

This felt like a fairy tale. You see this young man and how he is curious and intrigued by these stories and how lonely he feels without her.

Kino: ★★★½
It is about a man who discovers that his wife is cheating on him, but he just leaves her without blaming her. He decides to open a bar and lead a different life. He feels that his life is so empty and his soul is lonely. He feels nothing..

I found this one a bit strange, but when you think of it, it starts to make sense! And it has a beautiful meaning to it.

Samsa in love: ★★
I couldnt fully understand this story, and this is probably a @[email protected] thing because this story is inspired by Franz Kafkas @The [email protected] which I know nothing about! I havent read any Kafka book so I cant even know what to expect from him.

Men without women: ★★★★★
I guess this is my favorite story from the collection. It is heavily mixed with music and I LOVE when he does that!
It is about a man whose ex-girlfriend killed herself, and the beautiful memories he had with her, and how he lost his 14-year-old self when he lost her! He felt that he is missing something after her death even though they broke up many years ago!

Overall, this was a great Murakami collection which I highly recommend checking out!

مشاهده لینک اصلی
Haruki Murakami’s latest short story collection is also my least favourite of his so far. Out of the seven fairly longish stories, only one of them was half-decent while the others ranged from bleh to agonisingly dull.

Kino is the ok story where a recently heartbroken man opens up a bar and plays host to a strange man who comes in every week, reads a book and drinks his booze. Its focus meanders quite a bit from Kino to the stranger to some random woman and then back to the stranger, though it’s never boring, and I liked the hint of magical realism dancing on the edges of the tale. However I would’ve preferred a less self-consciously literary, vague ending which left me unsatisfied and wondering what the hey I’d just read.

And self-consciously literary, vague, unsatisfying and what the hey basically sums up the rest of the stories! In Drive My Car, an actor gets a female driver to drive him to and from the theatre, along the way telling her about his dead philandering wife and the friendship he struck up with one of her lovers. Yesterday is about a man who goes out with his friend’s girlfriend who dreams of an icy moon. Scheherazade is about a man seemingly held prisoner in a house visited by a woman he calls Scheherazade (though it’s not her real name) who tells him about her odd dreams after they sex. A wealthy plastic surgeon starves himself to death after falling in love in An Independent Organ.

Uh… huh? I guess the theme is weird relationships but I don’t know what I’m supposed to think about it - Murakami’s women is cheating ho-bags? The stories feel like they’re trying to seem deep and profound but they come across as really shallow and pointless. I get the literary references - 1001 Arabian Nights (Scheherazade), Kafka (Samsa in Love), Hemingway (Men Without Women), and of course the near-obligatory Beatles nods (Drive My Car, Yesterday) - but so what? I have read Hemingway’s collection, also called Men Without Women, though it’s been years and I can’t remember it so I’m not sure if it ties into this in any meaningful way.

The worst stories were Samsa in Love and Men Without Women. A man wakes up to discover he’s Gregor Samsa - haaaah, geddit?? Like an inversion of Kafka’s Metamorphosis when Gregor Samsa woke up to discover he was a giant bug! Gregor Samsa falls in love with a hunchback locksmith and… that’s it. I guess it was all about that opening line. In Men Without Women some guy rambles on about a woman he used to love who’s just died. Awful, boring rubbish.

Kino was ok and the writing in general is of a high standard, and I liked certain elements of some of the stories like the odd, ambiguous scenario of Scheherazade - why is that man trapped in a house and can’t leave? On the whole though this is a very weak collection with a series of instantly forgettable crap. I’d recommend either after the quake or The Elephant Vanishes over this fans-only book.

مشاهده لینک اصلی
کتاب های مرتبط با - کتاب مردان بدون زن


 کتاب خانه خوبرویان خفته
 کتاب تسلی ناپذیر
 کتاب منظر پریده رنگ تپه ها
 کتاب زمان زود پیر می شود
 کتاب پین بال، 1973
 کتاب جنگل نروژی